Linh luôn là người đi theo đám đông. Suốt những năm cấp ba, cô làm những điều mà mọi người kỳ vọng ở mình: học giỏi các môn mà cha mẹ cho là quan trọng, tham gia vào các câu lạc bộ mà bạn bè rủ, và đặt mục tiêu cho tương lai dường như đã được định sẵn. Nhưng sâu thẳm bên trong, Linh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Dù học giỏi toán và khoa học, nhưng có một giọng nói thầm thì trong cô, thôi thúc cô hướng tới một điều gì đó khác biệt—một điều mà cô chưa khám phá ra.
Thời gian trôi qua, sự bồn chồn trong Linh ngày càng lớn. Cô đậu vào chương trình kỹ thuật hàng đầu, nhưng lại cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Những công thức, những phương trình, và sự cứng nhắc của môn học khiến cô cảm thấy như bị nhốt trong một chiếc hộp. Cô không thể xua đi cảm giác rằng tài năng thực sự của mình nằm ở nơi khác, nhưng nỗi sợ rời bỏ con đường quen thuộc đã giữ chân cô lại.
Một buổi tối, Linh tình cờ tìm thấy quyển sổ phác thảo cũ mà cô từng vẽ hồi nhỏ. Lật giở từng trang, cô nhớ lại niềm vui đã từng có khi vẽ. Sau nhiều năm, Linh cầm bút lên và bắt đầu phác họa lại. Thời gian trôi qua mà cô không nhận ra, không còn băn khoăn, chỉ đắm mình trong sự sáng tạo. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy đúng—như thể mảnh ghép đã tìm thấy vị trí của mình.
Tò mò và không chắc chắn, Linh quyết định khám phá niềm đam mê bị lãng quên này. Cô đăng ký một lớp học vẽ cuối tuần và dành mọi khoảnh khắc rảnh rỗi để vẽ. Dần dần, sự tự tin của cô lớn lên. Những bức phác thảo ban đầu dần biến thành những tác phẩm tinh tế, đầy cảm xúc, và không lâu sau, những người xung quanh bắt đầu chú ý. Thậm chí, cô nhận được đơn đặt hàng đầu tiên—một khoảnh khắc khiến cô thấy hứng khởi chưa từng có.
Tuy nhiên, dù cô bắt đầu ôm lấy đam mê của mình, những hoài nghi vẫn đeo bám. Đây chỉ là sở thích nhất thời? Cô có thể thực sự bỏ lại con đường kỹ thuật đầy an toàn để theo đuổi một điều không chắc chắn như nghệ thuật không? Nỗi sợ thất bại bao trùm. Bạn bè, gia đình, và chính bản thân cô cũng tự hỏi liệu đây chỉ là một giai đoạn nhất thời, một sự phân tâm thoáng qua khỏi "công việc thực sự" mà cô cần làm.
Linh đứng trước ngã rẽ cuộc đời, lòng cô giằng xé giữa hai tương lai dường như đối lập. Cô có nên tiếp tục theo con đường kỹ thuật—một lĩnh vực hứa hẹn sự ổn định, hay dám theo đuổi thế giới nghệ thuật đầy bất trắc, nơi mà đam mê của cô thực sự thuộc về?
Và thế là, trước mắt cô là một tấm canvas trắng và những công cụ từ cả hai thế giới, Linh đứng giữa quyết định mà chỉ cô mới có thể đưa ra. Nhưng cuối cùng, cô đã chọn điều gì, chỉ có Linh mới thực sự biết.
Theo bạn, Linh đã lựa chọn con đường nào?